san sẻ quanh câu chuyện ' ', không ít độc giả VnExpress lại ủng hộ ý kiến sống đơn thân để thư thái, thoải mái những vẫn hữu ích cho từng lớp:
Trưởng thành trong một gia đình hạnh phúc, được khuyên bảo cẩn thận, nên khi lớn lên, tôi có việc làm lương cao. Nhưng tôi tuyển lựa độc thân và sống tối giản. Từ nhận thức sâu sắc về cuộc sống, con người vốn cũng chỉ có thể dựa vào chính mình. Dù hạnh phúc, vui vẻ, đớn đau hay chết đi, tuốt đều phải tự mình vượt qua. Do đó, tôi ổn với cuộc sống độc thân. Tiền làm ra, tôi phục vụ tầng lớp duyệt y các dự án cộng đồng.
Tôi sống tối giản để giải phóng bản thân khỏi sự lệ thuộc về vật chất, không phải lo nghĩ mua cái này, sắm cái kia rồi về giữ giàng, bảo quản, lau dọn. thời kì ngoài công việc, tôi dành cho các liệu pháp tinh thần: tôn giáo, thiền, du lịch, đọc sách, hoạt động từng lớp. Trong nhóm cộng đồng của tôi có rất nhiều người tương tự. Họ có nền tảng vật chất chắc chắn, sống thanh thoả với tâm niệm luôn cho đi và chuẩn bị nền tảng ý thức cho những biến cố.
Đa phần những người chọn sống độc thân đều có gia đình đông đủ, sau đó họ trải nghiệm sống một mình do đi làm, đi học... và cảm thấy ăn nhập với lối sống này, càng khó thu nhận ràng buộc với người khác. Tôi khá kinh ngạc khi nhiều người nói về chuyện cần phải có người tâm tư hằng ngày, có người coi sóc khi bệnh... Tôi cũng từng trải chuyện ngất không ai hay, nếu chết không ai biết, bị bệnh nhập viện nhiều lần và những thời khắc đó đều cần nghỉ ngơi, một mình.
Vài lần, tôi có người chăm nom nhưng cảm giác mỏi mệt nhiều hơn, vì người ta nói nhiều, thăm hỏi quá nhiều. Tôi cũng không thấy trẻ mỏ có gì vui, chỉ chăm như chăm một người thường nhật thôi. Tôi nghĩ chuyện đơn thân hay lập gia đình là tuỳ mỗi người, không ảnh hưởng đến quyền lợi người khác. Người độc thân nắm làm việc đóng thuế đầy đủ, trong thuế có phần phúc lợi từng lớp, về già cũng không phải ăn bám từng lớp, hơn nữa họ cũng có tích luỹ cho bản thân.
độc thân hay lập gia đình là quyền của mỗi người, phụ thuộc vào từng hoàn cảnh, từng trường hợp, từng nghĩ suy của mỗi cá nhân. Cái nào cũng có mặt hay, mặt dở, không nhất định phải lập gia đình. Ngón tay có ngón dài ngón ngắn thì con người cũng vậy. Ở Hàn Quốc, số lượng người độc thân cũng không phải là hiếm vì sức ép công việc, cuộc sống. Buộc ắt phải lập gia đình khác nào đẩy họ vào con đường khó?
Hơn nữa, theo tôi, những người độc thân không phải không có cuộc sống tinh thần, họ vẫn có định hướng riêng như tham dự nhiều vào công tác từ thiện tầng lớp, đạo, các đoàn thể phục vụ chung... Họ cảm thấy như vậy là thích hợp với cá nhân chủ nghĩa thì chúng ta cũng không thể yêu cầu làm khác được. Suy cho cùng, cách sống của họ chẳng sai và cũng không ảnh hưởng đến ai.
Có những người chọn cách độc thân vì có gia đình không hạnh phúc (thường là bạo lực gia đình hoặc ba mẹ bắt nhân tình...). Có những người hằng ngày phải chịu sức ép khủng khiếp, hy sinh bản thân vì nặng gánh gia đình (bác mẹ già, phải chịu bổn phận chăm lo cho các em ăn học)... Không ai < cưỡng ép > họ phải thế mà do họ tình nguyện. Cũng có người nhận quá nhiều đắng cay trong tình ái và cả những người giàu có vẫn quyết định đơn thân. Có ai sống mà không có nỗi buồn hay lo âu sức ép nào? Có ai sống mà tâm hồn chưa từng tổn thương? Có ai sống mà không mong muốn được an yên, hạnh phúc?
san sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .
Việt Thành tổng hợp
0 nhận xét:
Đăng nhận xét