, giữ được vốn là may, nói chi có lời. Khoản lời mà bạn có phải chi vào các sinh hoạt thông thường (không biết có đủ không), chứ "ăn cơm nhà, chơi chứng khoán" lời mấy đồng tiền thì khó chuyện trò. thời gian bạn bỏ ra chơi so với việc đi làm thuê hoặc làm chủ kinh doanh kiếm tiền, bên nào nhiều hơn (tính trong một quãng thời kì dài) thì mới kết luận được. Lời - lỗ tạm không nói lên được gì.
Nguyên tắc của người mới vào thị trường chứng khoán khi chưa có kinh nghiệm gì chính là so sánh cổ tức của các công ty mà mình có ý định mua cổ phiếu. tức là, lúc đầu bạn mua chứng khoán với mục đích ăn cổ tức chứ không phải để lướt sóng. Sau khi có kinh nghiệm rồi mới lướt sóng. Như vậy, bất kể giá chứng khoán lên xuống thế nào, chỉ cần cổ tức không đổi, bạn không cần quan tâm giá cả thị trường.
Cái bạn cần quan hoài là tài chính của công ty mà bạn mua cổ phiếu – tổng nợ trên tổng tài sản và lợi nhuận công ty thu được hàng năm có đủ để tính sổ lãi ngân hàng của các khoản nợ đó không? Nếu có, bạn yên tâm ngồi hưởng cổ tức, nếu không, bạn phải bán cổ phiếu đi vì tình trạng như vậy là dấu hiệu dẫn đến vỡ nợ nếu CEO tài chính của công ty không có kế hoạch đảo ngược tình thế.
Vào thời điểm bán cổ phiếu, bạn phải quan tâm đến giá đánh sóng của thị trường để bán sao cho không lỗ. Giá thị trường lên xuống nhiều khi không phụ thuộc vào ít tài chính của công ty, mà phụ thuộc phần nhiều vào những thông báo có thuộc tính "lề đường". Trước đây, giá thị trường khá hỗn loạn vì "thủ mưu" đánh sóng không phải là người đầu tư cổ phiếu vãng lai (người chơi lướt sóng) mà do chính các ông chủ của các công ty cố tình tạo "tin đồn" để đánh sóng. thời điểm này, mấy người chơi lướt sóng lỗ nặng.
Người ta chạy, bạn cũng chạy? Muốn chạy nhanh thì phải giảm giá cổ phiếu xuống hơn người khác, tức thị bán tháo. Khi giá xuống thấp nhất thì các ông chủ mua vào, mua rất từ từ để cho giá nhích lên chút một. Tới lúc các bạn quay lại thì không còn cổ phiếu giá rẻ để mua, rồi tranh nhau mua số lượng cổ phiếu ít ỏi ấy đẩy giá lên thật cao, các ông chủ lại bán ra. Cứ như thế vài lần, các ông chủ lời đậm còn các bạn thì khóc ròng.
Thị trường bất động sản và chứng khoán lành mạnh là khi người ta không mua đi bán lại loanh quanh với nhau bằng những "tin đồn lề đường" mà bằng năng lực cạnh tranh trong kinh dinh của các công ty phát hành chứng khoán duyệt ít tài chính. Lợi nhuận to, nợ nhỏ mà cổ tức thấp thì ít tài chính một mực "có vấn đề". Bán cổ phiếu là vay vốn của người mua, cổ tức là cái giá của khoản vốn ấy - giống như lãi suất tùng tiệm là cái giá của khoản tiền mà nhà băng muốn "mượn" của bạn trong thời kì xác định (kỳ hạn).
Bài viết cùng tác giả:
Tóm lại, cổ tức luôn là cái chuẩn, cái mốc để định giá cổ phiếu theo từng thời khắc chứ không phải muốn hét giá bao lăm thì hét (hoặc giảm bao nhiêu thì giảm). Nhiều người không hiểu được kiến thức cơ bản này, mua bán vòng quanh, lúc thắng thì lẻ tẻ, bạc cắc, lúc thua thì cụt vốn.
Giá thị trường phải xoay quanh cái chuẩn, cái mốc ấy thì thị trường mới được gọi là lành mạnh. Xoay quanh với biên độ bao nhiêu thì căn cứ theo lãi suất tùng tiệm (mức sàn) của nhà băng – nghĩa là tỷ giá cổ tức thấp nhất phải bằng với lãi suất tằn tiện của ngân hàng.
Nguyên tắc chung thì bất cứ ai có bằng cử anh tài chính đọc sơ qua cũng hiểu, nhưng mánh khoé dùng trong thực tiễn thì muôn hình vạn trạng, chẳng ai dạy được, ngay cả nhà trường.
san sẻ bài viết của bạn cho trang quan điểm .
Lâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét